Trường Đại học Hà Tĩnh - HaTinh University

Tin tức - Sự kiện

Sôi nổi Hội thao Công đoàn Trường Đại học Hà Tĩnh năm 2022 Sôi nổi Hội thao Công đoàn Trường Đại học Hà Tĩnh năm 2022 Sau 1 ngày tổ chức thi đấu, Hội thao Công đoàn Trường Đại học Hà Tĩnh năm 2022 đã mang lại nhiều niềm...
Sinh viên Trường Đại học Hà Tĩnh vinh dự được nhận học bổng Hensen của CHLB Đức Sinh viên Trường Đại học Hà Tĩnh vinh dự được nhận học bổng Hensen của CHLB Đức Ngày 19/5/2022, Tại nhà Thái Học, di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám Hà Nội đã diễn ra Lễ trao học...
“Nền kinh tế số và sự tác động đến đào tạo nguồn nhân lực đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế - xã hội địa phương” “Nền kinh tế số và sự tác động đến đào tạo nguồn nhân lực đáp ứng yêu cầu phát triển kinh tế - xã hội địa phương” “Nền kinh tế số và sự tác động đến đào tạo nguồn nhân lực đáp ứng yêu cầu phát triển...
Chương trình thực tập sinh tại Israel của sinh viên Trường Đại học Hà Tĩnh Chương trình thực tập sinh tại Israel của sinh viên Trường Đại học Hà Tĩnh Nhằm giúp sinh viên có cơ hội tìm kiếm việc làm khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Trường...

Nhớ ơn Thầy, Cô!

Tháng 11 lại về kéo theo cơn gió se se lạnh, những bông cúc họa mi nở mơn manmang theo ánh nắng dịu dàng, trong trẻo thì đó cũng là lúc học sinh chúng em có dịp hướng lòng mình về những người thầy, người cô, bày tỏ tình cảm của mình với các thầy cô - những người lái đò thầm lặng.

201121

Người ta bảo nghề giáo bao đời nay luôn được xem là nghề cao quý,nghề trong sạch nhất. Những người làm nhà giáo dù ở đâu cũng là người được kính trọng nhất, là người thầy cao cả gieo hạt giống tâm hồn cho bao thế hệ con người,đặc biệt là các cô cậu học trò.Thầy cô là đốm lửa đã nhen nhóm lên ngọn lửa tâm hồn của chúng em, cho em bao kiến thức. "Thầy cô" hai tiếng thân thương lúc nào cũng khắc sâu trong tâm trí, trong suy nghĩ của chúng em, những người luôn ân cần dạy dỗ, dõi theo từng bước đi của chúng em,giúp chúng em sống một cuộc sống đầy ý nghĩa, chính vì lẽ đó mà em luôn khắc sâu công ơn trời biển của thầy cô.

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều.

Có những lúc chúng em thầm lặng ngắm thầy cô, những vầng trán đọng lại những nếp nhăn,chúng em như thấy được nỗi lòng, vất vả đó của cô thầy cùng năm tháng,thời gian có thể xóa nhòa tất cả, thế nhưng những gì mà cô thầy luôn dạy bảo chúng em thì vẫn còn đó. Cô thầy ơi!cô thầy như là người cha,là người mẹ hiền từ thứ hai của chúng em,nuôi dưỡng trong lòng chúng em niềm hi vọng, xua tan những mu muội, mang đến cho chúng em trí tuệ, là người tỉ mỉ chạm khắc từng nét đẹp tâm hồn.Thầy cô là một biển lớn kiến thức, là những người đã cống hiến cả tấm lòng chân thành cho học trò thân yêu, cho sự nghiệp, mang những bài học đắt giá để học trò chúng em khắc cốt ghi tâm. Thầy cô luôn là những người dành mọi yêu thương cho những đứa học trò của mình. Thầy, cô luôn nói: “Được chứng kiến các em trưởng thành, học được thêm bao điều hay là một niềm hạnh phúc của thầy cô,đó chính là cái mà làm thầy cô tự hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình”. Qua lời nói ấy, chúng em hiểu ra bao điều từ tấm lòng vĩ đại mà thầy cô luôn dành cho chúng em.

Mái trường này, thầy cô này là nơi lưu giữ kỉ niệm tuyệt đẹp nhất để rồi khi bước vào đời chúng em sẽ không thể nào quên được. Đó là những cô, cậu sinh viên với những mộng mơ,những lo âu bất chợt khi bước chân vào cánh cổng Đại học, thế nhưng thầy cô luôn là người ở bên động viên, giúp đỡ cho chúng em, bây giờ nghĩ lại em thật tự hào biết bao nhiêu khi được là sinh viên của ngôi trường Đại học Hà Tĩnh thân yêu này. Tất cả đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường - nơi ta luôn có thầy cô và bạn bè bên cạnh chia sẻ những buồn vui.Có lẽ rằng,tình yêu nghề, yêu học trò đã ngấm sâu vào trong mỗi con người những bậc làm giáo, chắp cánh cho những ước mơ tương lai của mỗi sinh viên như chúng em. Để rồi giờ đây, khi sắp sửa trở thành những cô giáo tương lai, chúng em tự hứa sẽ mang sự nhiệt huyết, tận tình đó đến với những người học trò của mình, thầy cô chính là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, người vun đắp những ước mơ của chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn.

Thầy cô đã dìu dắt chúng em từ những năm đầu tiên đi học,thầy cô đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt những cô, cậu sinh viên từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước. Nghề giáo cũng có cái khó khăn của nghề giáo “Ai bảo nghề giáo là nghề nhàn nhất?”. Một chuyến đò chở bao tri thức,tình cảm mà cô thầy muốn gửi gắm tới chúng em, để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình “người lái đò”phải vượt qua bao chông gai, thử thách mới đến được bến bờ tri thức. Một chuyến đò với bao công sức và tâm huyết. Rồi khi đã đưa được khách qua sông, “người lái đò” lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Mỗi thầy cô là một người lái đò cần mẫn, và cứ thế, cứ thế những người cô, người thầy đã dành cả cuộc đời mình để dạy dỗ cho những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt mỏi. Chúng con biết rằng để làm được những điều đó,thầy cô đã phải thức khuya, miệt mài, cặm cụi bên trang giáo án, cho dù phải thức khuya để soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày chỉ mãi lặp đi những công thức,những bài giảng hàng vạn hàng nghìn lần nhưng các thầy cô vẫn không buồn chán, bởi vì trong trái tim thầy cô chỉ có duy nhất một khát khao - đó là uốn nắn dạy dỗ bao thế hệ học trò thành người. Chúng em hiểu rằng, đó là tất cả những giọt mồ hôi nước mắt của các thầy cô, nhất định chúng con sẽ ghi nhớ, trân trọng và cất giữ.

Mỗi người thầy, người cô là một người chăm sóc vườn hoa để mỗi bông hoa sẽ tươi tốt và trở thành một con người có ích cho xã hội. Mỗi thầy cô dạy dỗ chúng em dù có tính cách khác nhau nhưng tất cả đều có chung một tình yêu nghề,yêu học trò và sự nhiệt huyết trong mỗi người. Thời gian tuần hoàn quay đi và sẽ không bao giờ trở lại , chúng em dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của các thầy, các cô. Nhớ lắm tà áo dài thướt tha của cô, dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy. Nhớ lắm những bài học làm người,những tri thức khoa học mà mấy năm qua chúng em được học nằm lòng… Lòng chúng em lại bồi hồi khi nhìn thấy bóng dáng cô thầy năm nào vẫn đứng trên bục giảng tận tụy giảng cho chúng em những bài học hay. Có ai đó đã nói rằng: "Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó nhưng đừng quên người cầm đèn đang đứng trong bóng đêm”. Thầy cô là những người cầm ngọn đèn bất diệt của tri thức ,trí tuệ soi sáng con đường tương lai cho em, chắp cánh cho những ước mơ bay cao, bay xa để một ngày nào đó sẽ đáp xuống một chân trời tươi đẹp, rực rỡ muôn sắc màu và ánh sáng. Chắc chắn rằng khi đã vững bước ở chân trời ấy, em sẽ không bao giờ quên được công ơn của thầy cô.

Câu chuyện người xưa và tới tận bây giờ

Em mới hiểu thầy ơi người đưa đò vĩ đại

Cả cuộc đời thầm lặng và giàu đức hi sinh

Vững tay chèo để chở nặng yêu thương.

Để bày tỏ sự biết ơn với các thầy giáo, cô giáo với công lao trời biển này, chúng em xin được gửi đến thầy cô lời cảm ơn, lời chúc tốt đẹp nhất. Cảm ơn thầy cô đã dìu dắt chúng em từ những ngày đầu tiên bước vào cánh cổng đại học, cảm ơn những yêu thương, dạy dỗ tận tình đó mà thầy cô dành cho chúng em. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, chúc tất cả thầy cô giáo trên mọi miền đất nước sức khỏe,hạnh phúc và thành công, chúc các thầy cô giáo Trường Đại học Hà Tĩnh luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trồng người của mình.

Các tin khác

Hoạt động nổi bật của sinh viên